Mọi người ngơ ngác nhìn. Một cụ già ngồi bến cửa sổ tay cầm cuốn sách ngẩng đầu, nói bằng tiếng Pháp: “Chào ngài”. Nhìn cụ già và nhìn quyển sách, tác phẩm của Sin-le viết bằng tiếng Đức, hắn hách dịch hỏi:
- Lão thích nhà văn Đức hơn lời chào của người Đức chăng ?
- Sao ngài lại nói thế ? Sin-le là một nhà văn quốc tế cơ mà !
Thấy vẻ ngạc nhiên của tên sĩ quan phát xít, cụ già điềm đạm nói tiếp:
- Sin-le đã dành tác phẩm của mình cho rất nhiều độc giả khắp nơi:
“Vin-hem Ten” cho người Thụy Sĩ, “Nàng dâu Mét-xi-na” cho người I-ta-li-a, “Người con gái Oóc-lê-ăng” cho người Pháp...
Mặt tên phát xít ngây ra, rồi hắn hất hàm hỏi:
- Chẳng lẽ Sin-le chẳng viết gì cho chúng tôi hay sao ?
Mỉm cười, cụ già trả lời:
- Ô, có chứ ! Sin-le đã dành cho các ngài vở “Kẻ cướp”.